Joseph Việt, O.Carm.
Nhỏ thành TO
CN 3B thường niên
Nếu bạn đã một lần tự hỏi trong thẳm sâu giới hạn và bất toàn của một con người rằng: “Tôi có là ai đâu mà Chúa đã cho tôi biết Người rồi còn mời gọi tôi giới thiệu về Người (tức là rao giảng Tin Mừng) cho anh chị em?”, mời bạn vừa chiêm ngắm ơn gọi của một số tiền bối trong Kinh Thánh mà Lời Chúa kể lại hôm nay vừa lắng đọng tâm hồn để nhận ra tấm lòng của Đấng đã gọi ta vào sứ mạng tình yêu.
Lần cuối...
“Em nói gì?” anh chồng la lên, “hôm qua anh mới nói chuyện với nó mà.”
“Sáng nay nó bị tai nạn qua đời rồi!” vợ đáp lại.
“Anh hẹn nó cuối tuần này đến nhà mình ăn cơm nhưng bây giờ…”
Đầu Thừa Đuôi Thẹo
Chúa nhật 18 A (Mt 14: 13-21)
Thầy này nói chi mà lạ. Mình đang nghèo mạt rệp, đói run cả chân tay. Thế mà Thầy phán một câu xanh rờn: “Chính anh em hãy cho họ ăn.” (Mt 14: 16) Thầy nói chơi hay nói giỡn vậy nhỉ?
Không, Thầy nói thiệt. “Chính anh em hãy cho họ ăn!”
Thành – Bại
Họ không xa nhau nhưng cũng rất xa. Không xa vì nhà người này cách người kia chỉ có một cây cầu bắc ngang một con sông nhỏ, nhưng lại rất xa vì hai người thuộc hai thế giới ngày càng khác biệt.
“Cho tôi món đặc biệt của nhà hàng đi.” Thành không nhớ nổi đây là nhà hàng thứ bao nhiêu anh đặt chân đến.
Tầm vóc
Nhiều người vẫn ngước lên nhìn anh vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị. Xuất thân từ một gia đình ‘nhà mặt phố - bố làm to’, từ thời còn niên thiếu, anh đã có thế giá. Là con “đại gia”, chung quanh lúc nào cũng có kẻ sẵn sàng được anh ‘sai bảo’.
Sướng và Khổ
Chúa Nhật Thường Niên 15 A
Có một đề thi dành cho các thí sinh đau khổ thuộc mọi lứa tuổi như sau: “Bạn hãy chứng minh bạn khổ.”
Thí sinh thứ nhất, một người đàn ông chừng sáu mươi, chứng minh: Tôi lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo. Bố mẹ tôi quanh năm ‘bán mặt cho đất – bán lưng cho trời’. Vì nhà nghèo nên tôi phải nghỉ học sớm để đi làm kiếm tiền mưu sinh. Nghĩ mà tủi thân!...
-350.frontimage.jpg)


