Lectio: Chúa Nhật III Phục Sinh

quarta.jpg
Chúa Nhật, 8 Tháng 5, 2011

Tình yêu mặc khải sự hiện hữu của Chúa

Lời mời đến dự tiệc Thánh Thể của Chúa Phục Sinh

Ga 21: 1-19

1.  Lời nguyện mở đầu

 

Lạy Cha, xin hãy ban cho chúng con Chúa Thánh Thần để đêm dài vô ích của đời sống chúng con có thể được biến đổi thành bình minh rạng rỡ, để cho chúng con có thể nhận biết được Chúa Giêsu, con Cha, đang hiện diện của ở giữa chúng con.  Xin hãy để cho Thần Khí Chúa thổi hơi vào vùng biển của chúng con, như Người đã làm lúc tạo dựng trời đất khi xưa, xin hãy mở tâm hồn chúng con hướng về lời mời gọi tình yêu của Chúa và để chúng con có thể chia xẻ bữa tiệc Mình Thánh và Lời của Chúa.  Lạy Cha, xin hãy ban Chúa Thánh Thần đốt cháy lửa yêu mến trong lòng chúng con, để chúng con có thể trở thành những nhân chứng cho Chúa Giêsu, như Phêrô, Gioan, và các môn đệ khác, và để chúng con cũng có thể ra đi mỗi ngày mà trở thành những người chài lưới cho nước Chúa.  Amen.

2.  Lời của Chúa cho hôm nay

a)  Bài trích Tin Mừng của Chúa:

1 Khi ấy, lúc các môn đệ đang ở bờ biển Tibêria, Chúa Giêsu lại hiện đến, và công việc đã xảy ra như sau:  2 Simon Phêrô, Tôma cũng gọi là Điđymô, Nátha-na-en quê tại Cana xứ Galilêa, các con ông Giêbêđê và hai môn đệ nữa đang ở với nhau.  3 Simon Phêrô bảo:  “Tôi đi đánh cá đây”.  Các ông khác nói rằng:  “Chúng tôi cùng đi với ông”.  Mọi người ra đi xuống thuyền.  Nhưng đêm ấy, các ông không bắt được con cá nào. 

4 Lúc rạng đông, Chúa Giêsu hiện đến trên bờ, nhưng các môn đệ không không biết đó là Chúa Giêsu.  5 Người liền hỏi: “Này các con, có gì ăn không?” Và họ đồng thanh đáp:  “Thưa không”.  6 Chúa Giêsu bảo:  “Hãy thả lưới bên hữu thuyền thì sẽ được”.  Các ông liền thả lưới và hầu không kéo nổi lưới lên, vì đầy cá.  7 Người môn đệ Chúa Giêsu yêu liền nói với Phêrô:  ‘Chính Chúa đó”.  Simon Phêrô nghe nói là Chúa, liền khoác áo vào, vì đang ở trần, rồi nhảy xuống biển.  8 Các môn đệ khác chèo thuyền vào và kéo đầy cá theo, vì không còn xa đất bao nhiêu; chỉ độ chừng một trăm thước.

9 Ngay khi các ông lên bờ, thấy có sẵn lửa than, trên để cá và bánh. 10 Chúa Giêsu bảo:  “Các con hãy mang cá mới bắt được lại đây”.  11 Simon Phêrô xuống thuyền kéo lưới lên bờ.  Lưới đầy toàn cá lớn; tất cả được một trăm năm mươi ba con.  Dầu cá nhiều đến thế, nhưng lưới không rách.  12 Chúa Giêsu bảo rằng:  “Các con hãy lại ăn”.  Không ai trong đám ngồi ăn dám hỏi:  “Ông là ai?” Vì mọi người đã biết là Chúa.  13 Chúa Giêsu lại gần, lấy bánh trao cho các môn đệ, và Người cũng cho cá như thế.  14 Đây là lần thứ ba, Chúa Giêsu đã hiện ra với các môn đệ khi Người từ cõi chết sống lại.

15 Vậy khi các ông điểm tâm xong, Chúa Giêsu hỏi Simon Phêrô rằng:  “Simon, con ông Gioan, con có yêu mến Thầy hơn những người này không?”  Ông đáp:  “Thưa Thầy: Có, Thầy biết con yêu mến Thầy.”  Chúa Giêsu bảo ông:  “Con hãy chăn dắt các chiên con của Thầy.”  16 Người lại hỏi ông lần thứ hai:  “Simon, con ông Gioan, con có yêu mến Thầy không?”  Ông đáp:  “Thưa Thầy: Có, Thầy biết con yêu mến Thầy.”  Người bảo ông:  “Con hãy chăn dắt các chiên con của Thầy.”  17 Rồi Người hỏi ông lần thứ ba:   “Simon, con ông Gioan, con có yêu mến Thầy không?”  Phêrô buồn phiền, vì thấy Thầy hỏi lần thứ ba:  “Con có yêu mến Thầy không?”  Ông đáp:  “Thưa Thầy, Thầy biết mọi sự:  Thầy biết con yêu mến Thầy.”  Người bảo ông:  “”Con hãy chăn dắt các chiên mẹ của Thầy.  18 Thật, Thầy bảo thật cho con biết:  khi con còn trẻ, con tự thắt lưng lấy và đi đâu mặc ý, nhưng khi con già, con sẽ giang tay ra, người khác sẽ thắt lưng cho con và dẫn con đến nơi con không muốn đến.”  19 Chúa nói thế có ý ám chỉ Phêrô sẽ chết cách nào để làm sáng danh Thiên Chúa.  Phán những lời ấy, đoạn Người bảo ông:  “Hãy theo Thầy.”

b)  Bối cảnh của bài Tin Mừng

Sau khi đọc qua bài Tin Mừng này lần đầu, giây phút ấy tôi cảm thấy cần phải hiểu rõ hơn về bối cảnh của đoạn Phúc Âm này.  Tôi cầm quyển Kinh Thánh lên và không để cho các cảm tưởng nông cạn đầu tiên chi phối.  Tôi cố gắng tra cứu và lắng nghe.  Tôi lật ra chương 21 quyển Tin Mừng của Gioan, vào phần cuối của quyển Tin Mừng.  Đoạn kết thúc của bất cứ điều gì thường có chứa tất cả những gì đã xảy ra trước đó, tất cả mọi việc đã được xây lên từng chút một.  Câu chuyện đánh cá ở trên biển Tibêria này nhắc nhở tôi một cách mạnh mẽ và rõ ràng đoạn đầu của quyển Phúc Âm nơi Chúa Giêsu thu nhận các môn đệ đầu tiên, là những người cũng đang hiện diện với Chúa bây giờ:  Phêrô, Giacôbê, Gioan, và Nát-tha-na-en!  Bữa điểm tâm với Chúa Giêsu, có bánh và cá, nhắc nhớ tôi chương 6 nơi việc biến ra nhiều bánh và cá đã xảy ra, sự mặc khải của Bánh Hằng Sống.  Sự truyện trò thân mật và gần gũi giữa Chúa Giêsu và Phêrô, với câu hỏi của Người được lập lại ba lần:  “Con có yêu mến Thầy không?” nhắc nhớ lần nữa đến việc trong đêm trước ngày Chúa bị hành hình Phêrô đã chối Chúa ba lần.

 

Tiếp theo, nếu tôi lật trở lại chỉ ít trang của quyển Phúc Âm, tôi sẽ tìm thấy đoạn Tin Mừng tuyệt vời nói về việc Phục Sinh:  khi trời chưa sáng, bà Mađalêna và những phụ nữ khác hấp tấp chạy ra mồ, để phác giác ra việc ngôi mộ trống, rồi việc ông Phêrô và Gioan chạy nước rút ra mồ, việc các ông thấy gì khi nhìn vào trong mộ, việc chiêm niệm và đức tin của các ông; tôi vẫn có thể trông thấy mười một người môn đệ trốn ở trong phòng đằng sau cánh cửa đóng kín và rồi Chúa Giêsu Phục Sinh hiện đến, món quà tặng của Thần Khí Chúa; việc vắng mặt và sự thiếu lòng tin của ông Tôma, một đức tin đã được khôi phục lại với sự hiện ra lần thứ hai của Chúa Giêsu; tôi nghe thấy lời công bố tuyệt vời của điều đại phúc mà còn ứng dụng cho tất cả chúng ta đến ngày hôm nay, đó là phúc cho những ai không thấy mà tin.

 

Sau đó, tôi cũng đi đến vùng biển đó, vào một đêm đi đánh cá mà không bắt được một con cá nào.  Nhưng đây này, tôi được viếng thăm, chấp nhận với sự biểu hiện và mặc khải của Chúa Giêsu.  Tôi cũng đang ở đó, cũng nhận ra được Chúa, nhảy ùm xuống biển và bơi vào bờ về phía Người để chung phần tham dự bữa tiệc.  Tôi để Chúa nhìn sâu thẳm vào tâm hồn tôi với những câu hỏi của Người, với lời Người nói, để rồi một lần nữa Người có thể sẽ lập lại với tôi câu:  “Hãy theo Ta!”, và tôi, cuối cùng cũng sẽ nói:  “Này con đây!” một cách trọn vẹn hơn, chân thật hơn, mạnh dạn hơn và vĩnh viễn.

 

c) Phân đoạn bài Tin Mừng: 

 

Câu 1:  Với động từ “hiện đến”, thánh Gioan ngay lập tức thu hút sự chú ý của chúng ta đến một sự việc lớn sắp diễn ra.  Quyền năng của sự Phục Sinh của Chúa Giêsu vẫn chưa ổn định được hết các xáo trộn trong đời sống của các môn đệ và do đó cũng là của Giáo Hội.  Đây chỉ là vấn đề của công việc chuẩn bị chấp nhận ánh sáng, ơn cứu rỗi trao ban bởi Đức Kitô.  Giống như khi Người hiện đến như đã ghi đoạn Tin Mừng này, Người cũng sẽ tiếp tục hiện đến trong cuộc sống của những kẻ tin vào Người, cũng như trong đời sống của chúng ta.

 

Câu 2-3:  Phêrô và sáu môn đệ khác đi ra từ nơi ẩn trú trong phòng kín để ra biển đánh cá, nhưng sau một đêm làm việc cực nhọc, các ông chẳng bắt được con cá nào.  Đây là cảnh tối tăm, cô đơn, khả năng hữu hạn trong các cố gắng của loài người.

 

Câu 4-8:  Cuối cùng bình minh cũng đến, ánh sáng trở lại và Chúa Giêsu xuất hiện đứng trên bờ biển.  Nhưng các môn đệ chưa nhận ra Người; các ông cần phải tham dự vào một hành trình đi sâu thẳm vào nội tâm.  Sự khởi xướng bắt đầu từ Chúa Giêsu, Đấng mà qua lời Người, giúp các ông nhận ra được nhu cầu và tình cảnh của họ:  các ông không có gì để ăn.  Khi ấy, Người bảo các ông hãy thả lưới lần nữa.  Việc vâng Lời Người đã tạo ra phép mầu và các ông đã bắt được đầy cá.  Gioan, người môn đệ Chúa yêu, đã nhận ra được Chúa và nói lớn đức tin của mình với các môn đệ khác.  Phêrô đã tin và lập tức nhảy xuống biển để bơi thật nhanh về Chúa và Thầy.  Trong khi đó, các môn đệ khác kéo thuyền và lưới cá theo sau.

 

Câu 9-14:  Quang cảnh trên đất liền bây giờ đã thay đổi, nơi Chúa Giêsu đang đứng chờ các môn đệ.  Ở đây một bữa ăn đã xảy ra:  Bánh của Chúa Giêsu hợp cùng với cá lưới được của các môn đệ, sự sống và quà tặng của Người trở nên một với sự sống và quà tặng của các môn đệ.  Đó là quyền năng của Lời Chúa tạo nên xương thịt và sự hiện hữu.

 

Câu 15-18:  Bây giờ Chúa Giêsu tâm tình trực tiếp với Phêrô; đó là giờ khắc của tình yêu rất mãnh liệt mà tự tôi không thể nào tách rời được, bởi vì những Lời ấy của Chúa cũng đã được viết và lập lại với tôi ngày hôm nay.  Đó là lời tuyên bố chung về tình yêu đã được lập lại ba lần, có khả năng vượt thắng được tất cả những lúc bất trung và yếu đuối.  Kể từ bây giờ, một đời sống mới bắt đầu cho Phêrô và cả cho tôi, nếu tôi muốn.

 

Câu 19:  Câu cuối của bài Phúc Âm quả là khá bất thường bởi vì nó là một lời dẫn giải của tác giả Phúc Âm được tiếp ngay theo sau bởi lời phán bảo rất mạnh mẽ và dứt khoát của Chúa Giêsu cùng Phêrô:  “Hãy theo Thầy!”  Câu nói mà không có một câu trả lời nào khác hơn là sự thực hiện lời ấy.

  

3.  Giây phút thinh lặng cầu nguyện

 

Tại đây tôi xin tạm dừng một chút để lập lại trong tâm hồn những Lời của Chúa tôi đã đọc và đã nghe.  Tôi cố gắng làm như Đức Maria đã làm, người đã lắng nghe Lời Chúa và nghiên cứu những lời ấy, cân nhắc và để cho Lời Chúa tự nói lên ý nghĩa mà không cần diễn giải, thay đổi, gạn lọc hay thêm thắt điều gì.  Trong thinh lặng, tôi tạm dừng một chút ở đoạn Phúc Âm này và ôn lại ở trong lòng.

 

4.  Một vài câu hỏi gợi ý:

 

a)  Mọi người ra đi xuống thuyền” (câu 3).  Tôi đã sẵn sàng để tham dự vào cuộc hành trình của cải đổi này chưa?  Tôi có sẽ để cho chính mình được đánh thức bởi lời mời gọi của Chúa Giêsu không?  Hay là tôi sẽ ưa trốn mình sau các cánh cửa phòng khóa kín của tôi vì sợ như các môn đệ xưa kia?  Tôi có muốn ra đi, ra đi theo Chúa Giêsu, và để cho Người hướng dẫn tôi không?  Có một chiếc thuyền đã sẵn sàng cho tôi, có một ơn gọi tình yêu được trao cho tôi bởi Chúa Giêsu; đến bao giờ tôi sẽ dứt khoát có một câu trả lời thật sự?

 

b)  “…Nhưng đêm ấy, các ông không bắt được con cá nào” (cùng câu 3).  Tôi có đủ can đảm để nghe Chúa nói với tôi rằng có sự trống vắng trong tôi, rằng đó là đêm tối, rằng tôi chỉ có hai bàn tay trắng?  Tôi có đủ can đảm để thừa nhận rằng tôi cần Người, sự hiện diện của Người?  Tôi có muốn mở lòng mình ra với Người, từ tận đáy lòng, rằng tôi luôn luôn cố gắng từ chối, trốn chạy?  Người biết tất cả mọi sự, Người biết cả những sâu kín trong lòng tôi; Người thấy rằng tôi không có gì để ăn, nhưng phải chính tôi là người nhận biết được điều này, rằng sau cùng tôi phải chạy đến cùng Người với hai bàn tay không, thậm chí phải thổn thức, với một tâm hồn tràn ngập buồn rầu và đau khổ.  Nếu tôi không dùng phương cách này, ánh sáng đích thực, bình minh của đời tôi sẽ không bao giờ ló dạng.

 

c)   “Hãy thả lưới bên hữu thuyền thì sẽ được” (câu 6).  Chúa cũng nói với tôi một cách rõ ràng trong nhiều lúc khi, qua lời một người nào đó hoặc một lời cầu nguyện chung hoặc lúc nghe lời Chúa, tôi hiểu một cách cặn kẽ tôi phải làm những gì.  Lệnh Chúa rất rõ ràng; tôi chỉ cần phải lắng nghe và vâng lời.  “Hãy thả lưới bên hữu thuyền”, Chúa bảo tôi như vậy.  Rồi cuối cùng liệu tôi có đủ can đảm để tin tưởng vào Người, hoặc tôi chỉ muốn tiếp tục đi trên con đường tôi đang đi, theo ý mình?  Tôi có muốn đi thả lưới cho Chúa không?

 

d)  “Simon Phêrô  … nhảy xuống biển” (câu 7).  Tôi không chắc rằng có một lời nào đẹp hơn lời này.  Phêrô nhảy ùm xuống biển, giống như bà góa ở đền thờ đã bỏ vào giỏ tiền tất cả những gì bà có, giống như người bị quỷ ám được chữa lành (Mc 5:6), giống như ông Gia-ria, giống như người đàn bà bị bệnh hoại huyết, giống như người bị phong cùi, tất cả đều đã thủ phục dưới chân Chúa Giêsu, trao gửi cuộc đời họ nơi Người.  Hoặc giống như Chúa Giêsu, Người cũng đã thủ phục dưới đất mà cầu nguyện cùng Đức Chúa Cha (Mc 14:35).  Bây giờ thì đến lượt tôi.  Liệu tôi có muốn dâng đời mình vào trong biển thương xót, của tình yêu Chúa Cha?  Tôi có muốn quy phục cả cuộc đời tôi cho Chúa, tất cả thân xác tôi, những đau khổ của tôi, những hy vọng, những ước mơ, những lỗi phạm, những khao khát của tôi để bắt đầu lại chăng?  Cánh tay của Chúa đã sẵn sàng để chào đón tôi, thay vào đó, tôi biết chắc rằng chính Chúa là người sẽ ôm chầm lấy tôi, như có lời đã chép rằng … “Trong khi người con còn ở đàng xa, cha nó chợt trông thấy, liền động lòng thương; ông chạy ra ôm choàng lấy cổ nó và hôn nó hồi lâu.   

 

e)  “Các con hãy mang cá mới bắt được lại đây” (câu 10).  Chúa kêu gọi tôi nhập chung phần thực phẩm của tôi với của Người, đời sống của tôi với của Người.  Trong khi tác giả Phúc Âm thì nói về cá, nhưng dường như ông lại nói về con người, những người mà Chúa muốn cứu rỗi qua các nỗ lực thả lưới của tôi.  Đó là lý do tại sao Người đã sai tôi đi.  Tại bàn tiệc của Người, Chúa mong chờ tôi, và mong chờ tất cả các anh chị em những kẻ mà Người đã đặt để tình yêu của Người trong đời tôi.  Tôi không thể nào đi đến với Chúa Giêsu bằng tay không.  Sau đó, Ngôi Lời hỏi tôi có đã chuẩn bị sẵn sàng để đến cùng Chúa chưa, để ngồi cùng bàn với Người, để tham dự bàn tiệc Thánh Thể với Người và tôi có đã sẵn sàng để tận hiến cuộc đời mình và tất cả năng lực mình để có thể đem đến cho Chúa thật nhiều những anh chị em tôi.  Tôi phải xét lại lòng mình một cách chân thành và để nhìn thấy sự chối từ, sự lãnh đạm của tôi đối với Người và với những người khác.

 

f)  “Con có yêu mến Thầy không?”  (câu 15) Làm thế nào tôi có thể trả lời câu hỏi này?  Làm thế nào tôi có thể xưng tụng tình yêu của tôi dành cho Thiên Chúa khi mà tất cả những bất trung, những chối từ của tôi đang hiển hiện?  Chuyện gì đã xảy ra với Phêrô cũng là một phần câu chuyện của tôi.  Nhưng tôi không muốn nỗi lo sợ này ngăn cản tôi và làm cho tôi thoái lui; không!  Tôi muốn đến cùng Chúa Giêsu, tôi muốn ở lại với Người, tôi muốn lại gần Người và nói với Người rằng tôi yêu Người.  Tôi muốn mượn lời của Phêrô và biến thành lời của tôi, tôi ghi khắc chúng vào trong tâm khảm, tôi lập đi lập lại những lời ấy, tôi cho chúng hơi thở và sự sống trong đời tôi và rồi tôi thu hết mọi can đảm và nói với Chúa Giêsu:  “Lạy Chúa, Chúa biết mọi sự; Chúa biết con yêu mến Chúa”.  Giống như tôi cũng vậy, tôi yêu mến Chúa.  Lạy Chúa, con xin cảm tạ Chúa, vì Chúa đã gọi con để yêu thương, và Chúa mong chờ con, Chúa yêu thương con; xin cảm tạ Chúa vì Chúa vui với tình yêu đơn sơ của con.

 

g)  Hãy chăn dắt các con chiên của Thầy… Hãy theo Thầy” (câu 15, 19)  Bài Phúc Âm đã được kết thúc như vậy.  Nó là một kết thúc mở và vẫn còn tiếp tục nói với tôi.  Đây là Lời mà Chúa giao phó cho tôi để tôi có thể thực hành nó trong cuộc đời tôi kể từ ngày hôm nay.  Tôi muốn nhận lãnh sứ vụ mà Chúa giao phó cho tôi; tôi muốn đáp trả lời Người và theo Người đến bất cứ nơi nào Người dẫn dắt tôi, mỗi ngày và trong mọi việc dù nhỏ đến đâu.

 

5.  Ý chính của bài đọc

 

Phêrô là người đầu tiên đưa ra ý kiến và nói với anh em ông về quyết định của mình đi đánh cá.  Phêrô ra biển, có nghĩa là, trên thế giới, ông đã đến với các anh chị em ông vì ông biết rằng ông là người đi lưới cá người (Lc 5, 10); cũng giống như Chúa Giêsu,  Người đã rời khỏi nhà Cha để đến sống ở giữa chúng ta.  Phêrô cũng là người đầu tiên phản ứng với những lời của Gioan là người đã nhận ra Chúa Giêsu trên bờ biển.  Ông liền khoác áo vào và nhảy xuống biển.  Những hành động này với tôi có những sự ám chỉ mạnh mẽ về bí tích rửa tội.  Nó có vẻ giống như ông Phêrô muốn chôn vùi hoàn toàn quá khứ của mình ở trong nước ấy, giống như một thỉnh nhân bước vào giếng rửa tội.  Phêrô tự cam kết với nước thanh tẩy, ông đã để cho mình được chữa lành: ông tự nhảy xuống nước, mang theo những tự cao tự đại, những lỗi lầm, gánh nặng của những lần chối Chúa, những giọt nước mắt, để rồi bước lên trở thành một con người mới để gặp Chúa của ông.  Trước khi nhảy xuống biển, Phêrô đã khoác áo, giống như Chúa Giêsu đã làm trước đó, khi Chúa thắt lưng để rửa chân cho các môn đệ tại bữa tiệc ly. Đó là thứ y phục của người tôi tớ, của một người dâng hiến chính bản thân vì anh chị em mình.  Đây cũng là thứ y phục để che thân.  Đó là loại y phục của Chúa, Đấng đã gói trọn ông trong tình yêu và sự tha thứ của Người.  Nhờ vào tình yêu này, Phêrô sẽ có thể trỗi lên từ mặt biển và bắt đầu lại từ đầu một lần nữa.  Cũng có lời chép rằng Chúa Giêsu đã bước ra khỏi nước sau khi Người chịu phép rửa; Thầy và môn đệ cùng chia xẻ một hành động, cùng trải qua một kinh nghiệm giống nhau.  Phêrô bây giờ là một con người mới!  Bởi thế ông mới có thể khẳng định ba lần rằng ông yêu mến Chúa.  Mặc dù việc chối Chúa ba lần của ông vẫn còn là vết thương chưa lành, đó không phải là lời nói cuối cùng của ông.  Điều mà Phêrô cảm nghiệm được ở đây là sự tha thứ của Chúa và nhận ra rằng sự yếu đuối của ông đã đưa ông đến một tình yêu to lớn hơn.  Phêrô nhận lãnh tình yêu, một tình yêu mà vượt xa hẳn sự phản bội và vấp ngã của ông, một tình yêu dư tràn đã giúp ông có thể phục vụ anh chị em mình, để chăn dẫn họ đến những đồng cỏ xanh tươi của Chúa Giêsu.  Không chỉ riêng điều này, nhưng trong sự phục vụ của tình yêu, Phêrô sẽ trở thành một người mục tử tốt lành, giống như Chúa Giêsu.  Thật vậy, Phêrô cũng sẽ dâng hiến cuộc đời của ông cho đoàn chiên mình, ông sẽ bị căng tay đóng đinh trên thập giá, như chúng ta biết. Ông đã bị đóng đinh ngược đầu xuống đất, ông sẽ bị lộn ngược.  Nhưng trong mẩu nhiệm của tình yêu, ông sẽ từ đó thật sự đứng thẳng lên và hoàn thành việc thanh tẩy đã bắt đầu từ lúc ông nhảy xuống biển với chiếc áo buộc ngang người.  Phêrô lúc đó trở thành con chiên đã đi theo Đấng chăn chiên để nhận lãnh sự tử đạo.

 

6.  Giây phút cầu nguyện

 

Thánh Vịnh 22

 

Linh hồn con khát khao Chúa.

Chúa là mục tử chăn dắt con,

Con chẳng thiếu thốn chi.

 

Trong đồng cỏ xanh rì, Người cho con nằm nghỉ.
Người dẫn con tới dòng nước trong lành

Để bổ sức cho con.

Người dẫn con trên đường ngay nẻo chính như theo danh tính Người.

Lạy Chúa, dù qua thung lũng âm u

Con không lo sợ chi,

Vì có Chúa ở cùng.

Côn trượng Chúa bảo vệ con, con vững dạ yên tâm.

 

Chúa dọn sẵn bữa tiệc cho con ngay trước mặt quân thù;

Đầu con, Chúa xức đượm dầu thơm,

Ly rượu con đầy tràn chan chứa.

Lòng nhân hậu và tình yêu bền vững của Chúa ấp ủ con suốt cả cuộc đời.

Và con được ở trong đền thánh Người hết trọn cả những năm tháng dài sắp tới.


6.  Lời nguyện kết

 

Lạy Chúa Giêsu, chúng con xin cảm tạ Lời Chúa đã giúp chúng con có thể hiểu một cách cặn kẽ hơn về thánh ý của Chúa Cha.  Nguyện xin Thần khí Chúa soi sáng chúng con trong các công việc chúng con làm và ban cho chúng con sức mạnh để thực thi Lời Chúa đã mặc khải cho chúng con.  Xin cho chúng con, giống như Đức Maria, thân mẫu Chúa, không những chỉ lắng nghe mà còn thực hành Lời Chúa. Chúng con cầu xin Chúa vì Chúa là đấng hằng sống, hằng trị với Đức Chúa Cha trong sự hiệp nhất với Chúa Thánh Thần đến muôn thuở muôn đời.  Amen.

 

về tác giả và dịch giả:

Các bài viết Lectio Divina cho nhóm tác giả; Lm. Carlos Mesters, O.Carm. Nt. Maria Anastasia di Gerusalemme, O.Carm., Lm. Cosimo Pagliara, O.Carm. Nt. Maria Teresa della Croce, O.Carm. Lm. Charlò Camilleri, O.Carm. Lm. Tiberio Scorrano, O.Carm. Nt. Marianerina De Simone, SCMTBG và lm. Roberto Toni, O.Carm., Dòng Cát Minh biên soạn. Bản dịch tiếng việt do Cô Martha Nhung Trần thực hiện. Tác giả và dịch giả giữ bản quyền.