Lectio Divina: Chúa Nhật V Mùa Chay (A)

CN5Chay A.jpg
Chúa Nhật, 6 Tháng 4, 2014

Sự sống lại của Lagiarô

Trong “Nhà của người Nghèo Khó”

Chúa Giêsu mặc khải chính Người là nguồn mạch của sự sống

Ga 11:1-45

 

1.  Lời nguyện mở đầu

 

Lạy Chúa Giêsu, xin hãy ban Thần Khí Chúa đến giúp chúng con đọc Kinh Thánh với cùng tâm tình mà Chúa đã đọc cho các môn đệ trên đường đi E-mau.   Trong ánh sáng của Lời Chúa, được viết trong Kinh Thánh, Chúa đã giúp các môn đệ khám phá ra được sự hiện diện của Thiên Chúa trong nỗi đau buồn về bản án và cái chết của Chúa.  Vì thế, cây thập giá tưởng như là sự kết thúc của mọi niềm hy vọng, đã trở nên nguồn gốc của sự sống và sự sống lại.

 

Xin hãy tạo trong chúng con sự thinh lặng để chúng con có thể lắng nghe tiếng Chúa trong sự Tạo Dựng và trong Kinh Thánh, trong các sự việc của đời sống và trong những người chung quanh, nhất là nơi những người nghèo khó và đau khổ.  Nguyện xin Lời Chúa hướng dẫn chúng con để cũng giống như hai môn đệ từ E-mau, chúng con cũng sẽ hưởng được sức mạnh sự phục sinh của Chúa và làm chứng cho những người khác rằng Chúa đang sống hiện hữu giữa chúng con như nguồn gốc của tình anh em, công lý và hòa bình.  Chúng con cầu xin vì danh Chúa Giêsu, con của Đức Maria, Đấng đã mặc khải cho chúng con về Chúa Cha và đã sai Chúa Thánh Thần đến với chúng con.  Amen.

 

2.  Bài Đọc:  Ga 11:1-45

 

a)  Chìa khóa để hướng dẫn bài đọc:

 

Chúng ta hãy đọc bài Tin Mừng, trong đó mô tả sự sống lại của Lagiarô.  Trong lúc đọc, hãy cố gắng theo chân nhóm người, các môn đệ đi theo Chúa Giêsu từ xứ Galilê đến làng Bêtania.  Bạn phải chăm chú theo dõi tất cả các sự việc, bắt đầu từ lúc việc em trai các bà Máctha và Maria lâm bệnh được loan báo đến tai Chúa Giêsu, lúc Người đang ở Galilê, cho đến lúc Lagiarô sống lại.   

   

b)  Phân đoạn bài Tin Mừng để trợ giúp cho bài đọc cặn kẽ:

 

Ga 11:1-16:  Chúa Giêsu nghe tin và chuẩn bị lên đường đến Bêtania để làm cho Lagiarô sống lại. 

Ga 11:17-31:  Chúa Giêsu gặp gỡ hai chị em Máctha và Maria và lời tuyên xưng đức tin của bà Máctha.

Ga 11:32-35:  Phép lạ tuyệt vời việc sống lại của Lagiarô.

 

c)  Phúc Âm:

 

1-16:  Khi ấy, có một người đau liệt tên là Lagiarô, ở Bêtania, làng quê của Maria và Máctha.  Maria chính là người đã xức dầu thơm cho Chúa, và lấy tóc lau chân Người.  Em trai bà là Lagiarô lâm bệnh.  Vậy hai chị em sai người đến thưa Chúa Giêsu rằng:  “Lạy Thầy, người Thầy yêu đau liệt.”  Nghe tin ấy, Chúa Giêsu liền bảo:  “Bệnh này không đến nỗi chết, nhưng để làm sáng danh Thiên Chúa và do đó Con Thiên Chúa sẽ được vinh hiển.”  Chúa Giêsu thương Máctha và em là Maria và Lagiarô.  Khi hay tin ông này đau liệt.  Người còn lưu lại đó hai ngày.  Rồi Người bảo các môn đệ:  “Chúng ta hãy trở lại xứ Giuđêa.”  Các môn đệ thưa:  “Thưa Thầy, mới đây người Do Thái tìm ném đá Thầy, mà Thầy lại trở về đó ư?”  Chúa Giêsu đáp:  “Một ngày lại chẳng có mười hai giờ sao?  Nếu ai đi ban ngày thì không vấp ngã, vì người ta thấy ánh sáng mặt trời; nhưng kẻ đi ban đêm sẽ vấp ngã vì không có ánh sáng.”  Người nói thế, rồi lại bảo họ:  “Lagiarô bạn chúng ta đang ngủ, dầu vậy Ta đi đánh thức ông.”  Các môn đệ thưa:  “Thưa Thầy, nếu ông ta ngủ, ông sẽ khỏe lại.”  Chúa Giêsu có ý nói về cái chết của Lagiarô, nhưng các môn đệ lại nghĩ Người nói về giấc ngủ.  Bấy giờ Chúa Giêsu mới nói rõ:  “Lagiarô đã chết.  Nhưng Ta mừng cho các con, vì Ta không có mặt ở đó để các con tin.  Vậy chúng ta hãy đi đến nhà ông.”  Lúc đó, Tôma – cũng có tên là Điđimô – nói với đồng bạn:  “Chúng ta cũng đi để cùng chết với Người.” 

17-31:  Đến nơi, Chúa Giêsu thấy Lagiarô đã được an táng bốn ngày rồi.  Bêtania chỉ cách Giêrusalem chừng mười lăm dặm.  Nhiều người Do Thái đến nhà Máctha và Maria để an ủi hai bà vì người em đã chết.  Khi hay tin Chúa Giêsu đến, Máctha đi đón Người, còn Maria vẫn ngồi nhà.  Máctha thưa Chúa Giêsu:  “Thưa Thầy, nếu Thầy có mặt ở đây thì em con không chết.  Tuy nhiên, ngay cả bây giờ, con biết Thầy xin gì cùng Thiên Chúa, Thiên Chúa cũng sẽ ban cho Thầy.”  Chúa Giêsu nói:  “Em con sẽ sống lại.”  Máctha thưa:  “Con biết ngày tận thế, khi kẻ chết sống lại, thì em con sẽ sống lại.”  Chúa Giêsu nói:  “Ta là sự sống lại và là sự sống, ai tin Ta, dầu có chết cũng sẽ được sống.  Và kẻ nào sống mà tin Ta, sẽ không chết bao giờ.  Con có tin điều đó không?  Bà thưa:  “Thưa Thầy: vâng con đã tin Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống đã đến trong thế gian.”  Nói xong, bà về gọi Maria, em gái bà, và nói thầm với em rằng:  “Thầy ở ngoài kia, Thầy gọi em.”  Nghe vậy, Maria vội vàng đứng dậy và đi đến cùng Chúa.  Vì lúc đó Chúa Giêsu chưa vào làng; Người còn đang đứng ở nơi Máctha đã gặp Người.  Những người Do Thái cùng ở trong nhà với Maria và an ủi bà, khi thấy bà vội vã đứng dậy ra đi, họ cũng đi theo bà, tưởng bà đi ra khóc ngoài mộ.

32-45:  Vậy khi Maria đến chỗ Chúa Giêsu đứng, thấy Người, bà liền sấp mình xuống dưới chân Người và nói:  “Thưa Thầy, nếu Thầy có mặt ở đây, thì em con không chết.”  Khi thấy bà khóc nức nở và những người Do Thái theo bà cũng khóc, Chúa Giêsu thổn thức và xúc động.  Người hỏi:  “Đã an táng Lagiarô ở đâu?”  Họ thưa:  “Thưa Thầy, xin đến mà xem.”  Chúa Giêsu rơi lệ.  Người Do Thái liền nói:  “Kìa, xem Ngài thương ông ấy biết bao.”  Nhưng có mấy kẻ trong đám nói:  “Ông ấy đã mở mắt người mù từ khi mới sinh mà không làm được cho người này khỏi chết ư?”  Chúa Giêsu lại xúc động; Người đi đến mộ.  Mộ đó là một hang nhỏ có tảng đá đậy trên.  Chúa Giêsu bảo:  “Hãy đẩy tảng đá ra.”  Máctha là chị người chết, thưa:  “Thưa Thầy, đã nặng mùi rồi vì đã bốn ngày.”  Chúa Giêsu lại nói:  “Ta đã chẳng bảo con rằng:  Nếu con tin thì con sẽ xem thấy vinh quang của Thiên Chúa sao?”  Thế là người ta cất tảng đá ra.  Chúa Giêsu ngước nhìn lên và nói:  “Lạy Cha, con cảm tạ Cha đã nhậm lời con.  Con biết:  Cha hằng nghe lời con.  Nhưng con nói lên vì những người đứng xung quanh đây, để họ tin rằng Cha đã sai con.”  Nói rồi, Người kêu lớn tiếng:  “Lagiarô!  Hãy ra đây!”  Người  đã chết đi ra, chân tay còn quấn những mảnh vải, trên mặt quấn khăn liệm.  Chúa Giêsu bảo:  “Hãy cởi cho anh ấy đi.”  Một số người Do Thái đến thăm Maria, khi được chứng kiến những việc Chúa Giêsu làm, thì đã tin vào Người. 

 

3.  Giây phút cầu nguyện trong thinh lặng

 

Để Lời Chúa có thể thấm nhập và soi sáng đời sống chúng ta.

 

4.  Một vài câu hỏi gợi ý

 

Để giúp chúng ta trong việc suy gẫm cá nhân.

 

a)  Điều gì đã thu hút sự chú ý của bạn nhất trong câu chuyện rất chi tiết này?  Tại sao? 

b)  Đâu là điểm trọng tâm và quan trọng nhất của toàn bộ câu chuyện?  Tại sao?    

c)  Thái độ của các môn đệ ra sao?  Họ đã nói gì và làm gì?

d)  Thái độ của bà Máctha và Maria ra sao?  Họ đã nói gì và làm gì?  

e)  Các người Do Thái có thái độ như thế nào?  Họ đã nói gì, làm gì và dự tính gì?

f)   Bạn có thể nhận thấy mình giống ai nhất:  các môn đệ, hai chị em bà Máctha, hay những người Do Thái, hoặc không một ai trong số những người này?

g)  Bạn đã có bao giờ trải qua những lần tuyệt vọng và hy vọng, sự sống và cái chết lẫn lộn trong suy nghĩ của bạn chưa?  Trong những lần như thế, điều gì đã giúp bạn giữ được đức tin?

h)  Ngày nay Lagiarô sống lại như thế nào?  Sự sống lại ngày nay xảy ra như thế nào, cho người nghèo khó sự sống mới như thế nào?

                                                                                                                                                                                

5.  Ý chính của bài đọc

 

Dành cho những ai muốn đào sâu hơn vào bài Tin Mừng

 

·         Sự khác biệt giữa Tin Mừng của thánh Gioan và của ba tác giả Tin Mừng kia.

 

*  Một so sánh để hiểu được sự khác biệt giữa ảnh chụp và ảnh quang tuyến X.  Bạn đang tự hỏi trước vẻ đẹp của thiên nhiên vào một buổi rạng đông.  Bạn nhìn và chiêm ngưỡng những gì mà mắt bạn trông thấy.  Đây là một bức ảnh!  Bên cạnh bạn, một người bạn nói với bạn:  “Bạn có nhận thấy đám mây nhỏ đó đã đổi sang một màu rực rỡ như thế nào không?  Tình bạn của chúng ta cũng như thế!”  Cô bạn ấy đã nhìn thấy xa hơn những gì đôi mắt ta đang nhìn thấy. Đây là bức ảnh quang tuyến-X.  Tình yêu và niềm tin vào người khác đã mở rộng tầm mắt của cô ta.  Tin Mừng của thánh Gioan là như thế; đó là Tin Mừng của người môn đệ yêu dấu.  Ông dạy chúng ta cách đọc các quyển Tin Mừng khác và khám phá ra trong đó một chiều sâu hơn.  Ba quyển Tin Mừng kia chụp lại hình ảnh của các phép lạ.  Gioan chụp hình quang tuyến và tiết lộ ý thức sâu sắc của ông về Thiên Chúa, điều mà chỉ có đức tin mới có thể trông thấy việc làm của Chúa Thánh Thần (Ga 14:26; 16:19).

 

*  Ví dụ, các sách Phúc Âm Nhất Lãm đề cập đến hai mươi tám phép lạ khác nhau.  Phúc Âm của thánh Gioan chỉ đề cập đến bảy và ông gọi đó là “những dấu lạ”.  Trong số bảy dấu lạ, chỉ có ba là được tìm thấy trong các sách Phúc Âm Nhất Lãm.  Còn bốn dấu lạ kia được dành riêng trong Tin Mừng của Gioan:  tiệc cưới ở Cana (Ga 2:1-11), việc chữa lành người bệnh tê liệt tại hồ Silôe (Ga 5:1-9), việc chữa lành người mù từ thuở mới sinh (Ga 9:1-7), và sự sống lại của Lagiarô (Ga 11:1-44).  Trong cách ông trình bày những “dấu lạ” này, Gioan không chỉ đơn giản thuật lại phép lạ.  Ông khai triển các sự kiện để chúng biểu lộ Chúa Giêsu như là sự mặc khải của Chúa Cha.  Tin Mừng của thánh Gioan cố gắng soi sáng lời nói của Chúa Giêsu:  “Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha” (Ga 14:9).  Khi chúng ta soi lên ánh sáng hình quang tuyến-X của Chúa Giêsu trong Tin Mừng Gioan, chúng ta sẽ thấy diện mạo của Chúa Cha.

       

·          Sự sống lại của Lagiarô trong giản đồ của Tin Mừng theo thánh Gioan

 

*  Giản đồ của bảy dấu lạ:

Dấu lạ thứ nhất:  tiệc cưới tại Cana (Ga 2:1-12)

Dấu lạ thứ hai: chữa lành con của một sĩ quan cận vệ nhà vua (Ga 4:46-54)

Dấu lạ thứ ba:  chữa lành người bị bệnh bất toại (Ga 5:1-18)

Dấu lạ thứ tư:  hóa bánh ra nhiều (Ga 6:1-15)

Dấu lạ thứ năm:  Chúa Giêsu đi trên nước (Ga 6:16-21)

Dấu lạ thứ sáu:  chữa lành người mù từ thuở mới sinh (Ga 9:1-40)

Dấu lạ thứ bảy:  Lagiarô sống lại (Ga 11:1-44)

Dấu lạ vĩ đại là GIỜ KHẮC vinh quang của Chúa Giêsu.

 

*  Bảy dấu lạ là bảy dấu biểu hiện trước sự vinh quang của Chúa Giêsu sẽ xảy ra tại thời điểm cuộc thương khó, cái chết và sự phục sinh của Người.  Mỗi dấu lạ tượng trưng cho một khía cạnh về ý nghĩa của sự thương khó, cái chết và sự phục sinh của Chúa Giêsu vì chúng ta.  Đó là sự “suy gẫm ngày đêm” qua Lectio Divina hay Đọc Sách Thánh Trong Tinh Thần Cầu Nguyện mà chúng ta sẽ khám phá ra ý nghĩa này, sẽ làm phong phú thêm cho đời sống chúng ta.

 

*  Sự phục sinh của Lagiarô, dấu lạ thứ bảy, mở đường cho Giờ sắp đến, giờ Con Người được tôn vinh diễn ra qua cái chết (Ga 12:23; 17:1).  Một trong những lý do tại sao Đức Giêsu bị lên án sẽ là sự phục sinh của Lagiarô (Ga 11:50; 12:10).  Vì thế dấu lạ thứ bảy sẽ là dịp để làm vinh danh Thiên Chúa (Ga 11:4):  “Bệnh này không đến nỗi chết nhưng để làm sáng danh Thiên Chúa và do đó Con Thiên Chúa sẽ được vinh hiển”.  Các môn đệ không thể hiểu được điều này (Ga 11:6-8).  Nhưng cho dù họ không hiểu, họ sẵn sàng để đi và cùng chết với Chúa Giêsu (Ga 11:16).  Sự hiểu biết của họ tuy mơ hồ, nhưng đức tin của họ rõ ràng.

 

·         Ý nghĩa sự sống lại của Lazarô

 

*  Tại làng Bêtania:  Mọi việc xảy ra tại Bêtania, một ngôi làng nhỏ bé ở chân Núi Cây Dầu, gần thành Giêrusalem.  Trong câu chuyện, gia đình của Lagiarô, nơi Chúa Giêsu thường lui tới, là một tấm gương cho cộng đoàn của người Môn Đệ Chúa Yêu vào cuối thế kỷ đầu tiên.  Đây cũng là tấm gương cho các cộng đoàn chúng ta.  Bêtania có nghĩa là “Nhà của Người Nghèo”.  Máctha có nghĩa là “Bà Quản” (điều hợp viên); người phụ nữ phối hợp trong cộng đoàn.  Lagiarô nghĩa là “Thiên Chúa là Đấng phù trợ” cộng đoàn người nghèo khó, đã trông mong tất cả từ Thiên Chúa.  Maria nghĩa là “người thân yêu của Thiên Chúa”, hình ảnh của cộng đoàn.  Câu chuyện phục sinh của Lagiarô muốn truyền đạt điều chắc chắn này:  Chúa Giêsu mang lại sự sống cho cộng đoàn người nghèo; Người là nguồn gốc của sự sống cho những ai tin vào Người.

 

*  Giữa sự sống và cái chết:  Lagiarô đã chết.  Nhiều người Do Thái đến nhà Máctha và Maria để an ủi hai bà vì người em đã chết.  Những người đại diện Cựu Ước không mang lại sự sống mới.  Họ chỉ có thể an ủi.  Chúa Giêsu là Đấng mang lại cuộc sống mới!  Trong Tin Mừng theo thánh Gioan, chính những người Do Thái cũng là những kẻ muốn giết Chúa Giêsu (Ga 10:31).  Vì thế, chúng ta có một bên là mối đe dọa muốn sát hại Chúa Giêsu, và bên kia là Chúa Giêsu đến để chiến thắng sự chết!  Trong bối cảnh của cuộc xung đột giữa sự sống và cái chết là dấu lạ thứ bảy việc phục sinh của Lagiarô, về sự chiến thắng cái chết, đã xảy ra.

 

*  Hai cách tin vào sự sống lại:  Trung tâm điểm là sự tương phản giữa phương cách cũ tin vào việc sống lại vào ngày sau hết và đường hướng mới được mang tới bởi Chúa Giêsu cho đến ngày nay, là chinh phục cái chết.  Bà Máctha, những người Biệt Phái và phần lớn dân chúng đã tin có sự sống lại (Cv 23:6-10; Mc :12:18).  Họ đã tin, nhưng không tỏ lộ nó, vì đức tin của họ là chỉ tin rằng có sự sống lại vào ngày tận thế và không tin có sự sống lại tại đây và bây giờ.  Sự sống lại ấy đã không làm mới đời sống.  Một mắt xích đã bị thiếu.  Cuộc sống mới của sự phục sinh đến cùng với Chúa Giêsu.

 

*  Lời tuyên xưng đức tin vào Đức Giêsu và tuyên xưng đức tin vào sự sống:  Chúa Giêsu đòi hỏi bà Máctha thực hiện điều đó.  Nếu chỉ tin vào sự Phục Sinh ở ngày tận thế thì chưa đủ, chúng ta phải tin tưởng rằng Sự Phục Sinh đã hiện diện ở đây hôm nay trong con người của Chúa Giêsu và trong những ai tin vào Người.  Cái chết không còn làm chủ những người ấy, bởi vì Chúa Giêsu là “sự sống lại và là sự sống”.  Và, bà Máctha, mặc dù vẫn chưa nhìn thấy một dấu hiệu chắc chắn về sự sống lại của Lagiarô, đã tuyên xưng đức  tin của mình:  “Thưa Thầy, vâng, con đã tin Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống đã đến trong thế gian này.”  

 

*  Con người, rất con người, bình đẳng với chúng ta trong mọi sự:  Sau khi tuyên xưng đức tin, bà Máctha về gọi Maria, em gái bà.  Maria đi đến gặp Chúa.  Bà lặp lại câu nói của bà Máctha:  “Thưa Thầy, nếu Thầy có mặt ở đây, thì em con không chết” (Ga 11:21).  Bà Maria khóc, mọi người theo bà cũng khóc.  Chúa Giêsu xúc động.  Khi người nghèo khóc, Chúa Giêsu xúc động và rơi lệ.  Khi thấy Chúa Giêsu khóc, những người Do Thái đã nói:  “Kìa, xem ông ấy thương Lagiarô biết bao!”  Đây là đặc điểm của cộng đoàn người Môn Đệ Chúa Yêu:  tình yêu giữa Chúa Giêsu và các thành viên của cộng đoàn.  Một số người không tin và một số vẫn còn hồ nghi:  “Ông ấy đã mở mắt người mù từ khi mới sinh mà không thể làm cho làm được cho người này khỏi chết ư?”  Lẩn thứ ba, Chúa Giêsu đã thổn thức (Ga 11:33, 35, 38).  Vì thế, thánh Gioan nhấn mạnh đến bản tính loài người của Chúa Giêsu với những người mà vào cuối thế kỷ thứ nhất, đã thiêng liêng hóa đức tin và phủ nhận bản tính con người của Chúa Giêsu.

 

*  Đối với chúng ta, chỉ còn việc đẩy tảng đá ra để Thiên Chúa có thể ban sự sống lại cho chúng ta:  Chúa Giêsu bảo hãy đẩy tảng đá ra.  Bà Máctha thốt lên:  “Thưa Thầy, đã nặng mùi rồi vì đã bốn ngày!”  Một lần nữa, Chúa Giêsu thách đố bà nhớ lại đức tin vào sự phục sinh, tại đây và lúc này, như một dấu chỉ sự vinh quang của Thiên Chúa:  “Ta đã chẳng bảo con rằng:  Nếu con tin thì con sẽ xem thấy vinh quang của Thiên Chúa sao?”  Thế là người ta cất tảng đá ra.  Đứng trước ngôi mộ được mở và trước sự nghi ngờ của những người đang đứng đó, Chúa Giêsu ngước nhìn lên Chúa Cha.  Trước hết, Người tạ ơn Chúa Cha:  “Lạy Cha, Con cảm tạ Cha đã nhậm lời Con.  Con biết Cha hằng nghe lời Con”.  Cha của Chúa Giêsu cũng là Thiên Chúa Đấng luôn nhậm lời kêu xin của người nghèo (Es 2:24; 3:7).  Chúa Giêsu biết Chúa Cha và tin tưởng nơi Người.  Nhưng bây giờ Người xin một dấu lạ vì những người đứng quanh đó, để họ có thể tin rằng Người, Chúa Giêsu, được Chúa Cha sai đến.  Sau đó, Người kêu lớn tiếng:  “Lagiarô!  Hãy ra đây!”  Và Lagiarô bước ra.  Đây là chiến thắng của sự sống đối với cái chết, của đức tin đối với những kẻ không tin!  Một người nông dân trong đất Ba-Tây đã nói:  “Điều tùy thuộc vào chúng ta là phải cất tảng đá ra!  Để Thiên Chúa làm sống lại cộng đoàn.  Có những người không muốn đẩy tảng đá đi, và do đó, trong cộng đoàn của họ không có sự sống!”

 

6.  Thánh Vịnh 16 (15):  

 

Muôn đời Thiên Chúa là phần gia nghiệp của chúng con

 

Lạy Chúa Trời, xin giữ gìn con,
vì bên Ngài, con đang ẩn náu.
Con thưa cùng CHÚA: "Ngài là Chúa con thờ,
ngoài Chúa ra, đâu là hạnh phúc? "
Còn thần ngoại xứ này, những thần linh xưa con sùng mộ,
vẫn gia tăng tàn phá, và thiên hạ tới tấp chạy theo.
Máu tế thần, con quyết chẳng dâng,
tên của thần, môi con không tụng niệm!

Lạy CHÚA, Chúa là phần sản nghiệp con được hưởng,
là chén phúc lộc dành cho con;
số mạng con, chính Ngài nắm giữ.
Phần tuyệt hảo may mắn đã về con,
vâng, gia nghiệp ấy làm con thoả mãn.

Con chúc tụng CHÚA hằng thương chỉ dạy,
ngay cả đêm trường, lòng dạ nhắn nhủ con.
Con luôn nhớ có Ngài trước mặt,
được Ngài ở bên, chẳng nao núng bao giờ.

Vì thế, tâm hồn con mừng rỡ, và lòng dạ hân hoan,
thân xác con cũng nghỉ ngơi an toàn.
Vì Chúa chẳng đành bỏ mặc con trong cõi âm ty,
không để kẻ hiếu trung này hư nát trong phần mộ.
Chúa sẽ dạy con biết đường về cõi sống:
trước Thánh Nhan, ôi vui sướng tràn trề,
ở bên Ngài, hoan lạc chẳng hề vơi!

 
7.  Lời nguyện kết

 

Lạy Chúa Giêsu, chúng con xin cảm tạ Chúa vì những Lời của Chúa đã trao ban để giúp chúng con có thể hiểu cặn kẽ hơn Thánh ý của Chúa Cha.  Nguyện xin Chúa Thánh Thần soi sáng cho những việc chúng con đang làm và ban cho chúng con sức mạnh để chúng con có thể thực thi những Lời Chúa đã mặc khải cho chúng con.  Chúng con nguyện xin được giống như Đức Maria, mẹ Người, không những chỉ lắng nghe mà còn thực hành Lời Chúa.  Chúa là Đấng hằng sống hằng trị cùng với Đức Chúa Cha trong sự hiệp nhất với Chúa Thánh Thần đến muôn thuở muôn đời.  Amen.

 

về tác giả và dịch giả:

Các bài viết Lectio Divina cho nhóm tác giả; Lm. Carlos Mesters, O.Carm. Nt. Maria Anastasia di Gerusalemme, O.Carm., Lm. Cosimo Pagliara, O.Carm. Nt. Maria Teresa della Croce, O.Carm. Lm. Charlò Camilleri, O.Carm. Lm. Tiberio Scorrano, O.Carm. Nt. Marianerina De Simone, SCMTBG và lm. Roberto Toni, O.Carm., Dòng Cát Minh biên soạn. Bản dịch tiếng việt do Cô Martha Nhung Trần thực hiện. Tác giả và dịch giả giữ bản quyền.