Skip to Content

Lectio Divina: Gioan 12:1-11

Thứ Hai, 10 Tháng 4, 2017

 

Thứ Hai Tuần Thánh

 

1.  Lời nguyện mở đầu

 

Lạy Chúa là Thiên Chúa của chúng con,

Chúa đã kêu gọi dân của Chúa

Hãy là tôi tớ cho nhau

Trong công lý và lòng xót thương.

Chúa đã chỉ cho chúng con thấy trong Đức Giêsu, Con Chúa,

Việc phục vụ có ý nghĩa ra sao

Và chúng ta sẽ phải trả giá như thế nào.

Xin Chúa hãy đổ đầy thần khí Chúa Giêsu trên chúng con,

Để chúng con cũng không chà đạp những kẻ yếu đuối

Cũng không trấn áp những ai đang lần mò trong bóng tối.

Xin Chúa hãy dạy cho chúng con biết phục vụ và biết thương yêu

Với lòng trắc ẩn đối với những kẻ không nơi nương tựa

Và tôn trọng những người cùng khốn và bé mọn nhất,

Chúng con cầu xin cùng với Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng con.  

 

2.  Bài Tin Mừng theo thánh Gioan 12:1-11

 

Sáu ngày trước Lễ Vượt Qua, Chúa Giêsu đến làng Bêtania, nơi Lagiarô đã chết và được Người cho sống lại.  Tại đây người ta dọn bữa cho Người ăn.  Máctha hầu bàn.  Còn Lagiarô cũng là một trong những kẻ đồng bàn với Người.  Bấy giờ Maria lấy một cân dầu thơm, dầu cam tùng hảo hạng, và xức chân Chúa Giêsu, rồi lấy tóc mình mà lau.  Hương thơm tỏa đầy nhà.  Một môn đệ là Giuđa Iscariốt, kẻ sẽ phản nộp Người, liền nói:  “Sao không bán dầu thơm đó lấy ba trăm đồng mà cho người nghèo khó?” 

Hắn nói thế không phải vì lo lắng cho người nghèo khó đâu, mà vì hắn là tên trộm cắp, lại được giữ túi tiền, nên bớt xén các khoản tiền người ta bỏ vào đó.  Vậy Chúa Giêsu nói:  “Hãy để mặc cô ấy làm công việc chỉ về ngày táng xác Ta.  Vì các ngươi sẽ có người nghèo luôn bên cạnh các ngươi, còn Ta, các ngươi sẽ không gặp Ta mãi đâu.” 

Có đám đông người Do Thái biết Người đang ở đó, nên tuôn đến, không những vì Chúa Giêsu, mà còn để thấy Lagiarô, kẻ đã chết được Người cho sống lại.  Thế là các thượng tế quyết định giết luôn cả Lagiarô, vì tại ông mà nhiều người Do Thái đã bỏ họ mà tin theo Chúa Giêsu.

 

3.  Suy gẫm 

 

  • Chúng ta đã tiến vào Tuần Thánh, tuần lễ Vượt Qua của Chúa Giêsu, về việc Người phải bỏ thế gian này mà về với Chúa Cha (Ga 13:1).  Phần Phụng Vụ hôm nay đặt trước chúng ta đoạn mở đầu chương 12 của Tin Mừng theo thánh Gioan, được dùng như là một nối kết giữa Sách các Dấu Lạ (các chương 1-11) và Sách của sự Tôn Vinh (các chương 13-21).  Tại cuối của “Sách các Dấu Lạ” thấy có xuất hiện, rất rõ ràng sự căng thẳng giữa Chúa Giêsu và các chức sắc tôn giáo đương thời (Ga 10:19-21, 39) và sự nguy hiểm mà Chúa Giêsu đang phải đối mặt.  Nhiều lần họ đã cố gắng giết Chúa (Ga 10:31; 11:8,53; 12:10).  Đến nỗi mà hầu như Chúa Giêsu phải sống một cuộc sống bí mật, bởi vì Người có thể bị bắt bất cứ lúc nào (Ga 10:40; 11:54).
  • Ga 12:1-2:  Chúa Giêsu bị bức hại bởi người Do Thái, Chúa đi đến làng Bêtania.  Sáu ngày trước Lễ Vượt Qua, Chúa Giêsu đã đi đến làng Bêtania, đến nhà các bạn của Người là các bà Máctha và Maria và ông Lagiarô.  Bêtania có nghĩa là Nhà của Người Nghèo Khó.  Các thủ lãnh Do Thái đang lùng bắt Người (Ga 11:57).  Họ muốn giết Chúa (Ga 11:50).  Nhưng dù rằng giờ đây các thủ lãnh Do Thái đang đi lùng kiếm Chúa Giêsu, các bà Maria, Máctha và ông Lagiarô đã đón tiếp Chúa vào trong nhà của họ và mời Chúa dùng bữa.  Bởi vì tình yêu thì chiến thắng được sự sợ hãi.
  • Ga 12:3:  Bà Maria xức dầu chân Chúa Giêsu.  Trong bữa ăn, bà Maria xức chân Chúa Giêsu với một cân dầu thơm cam tùng hảo hạng (xem Lc 7:36-50).  Đó là một loại dầu thơm rất đắt tiền, đắt đến nỗi mà phải mất ba trăm đồng mới mua được.  Sau đó, bà lấy tóc mình mà lau chân cho Chúa.  Cả căn nhà ngào ngạt với hương của dầu thơm.  Bà Maria không nói điều gì trong toàn bộ câu chuyện này.  Bà chỉ hành động.  Cử chỉ đầy biểu tượng tự nó đã nói lên điều muốn nói.  Trong việc rửa chân, bà Maria trở thành người phục vụ.  Chúa Giêsu sẽ lặp lại cử chỉ này trong Bữa Tiệc Ly (Ga 13:5).
  • Ga 12:4-6:  Phản ứng của Giuđa.  Giuđa chỉ trích cử chỉ của bà Maria.  Hắn cho rằng đó là một sự lãng phí.  Trong thực tế, ba trăm đồng là tiền lương của ba trăm ngày làm việc!  Tiền lương của gần cả một năm được tiêu chỉ trong một lần!  Giuđa nghĩ rằng số tiền ấy nên đem cho người nghèo.  Thánh Sử chú giải rằng Giuđa không hề lo lắng cho người nghèo khó đâu, mà hắn ta là một tên trộm cắp.  Họ có một cái quỹ chung và hắn ta đã bớt xén tiền ở trong đó.  Một lời lên án mạnh mẽ về Giuđa.  Lời lên án không phải vì y không quan tâm đến người nghèo khó, mà là sự đạo đức giả lợi dụng người nghèo khó để tự quảng cáo và làm giàu cho chính mình.  Giuđa, trong lợi ích vị kỷ của hắn ta, chỉ nghĩ về tiền bạc.  Đây là lý do tại sao hắn ta đã không nhận thức được những gì bà Maria đang nghĩ ở trong lòng.  Chúa Giêsu đọc được điều này và bênh vực bà Maria.
  • Ga 12:7-8:  Chúa Giêsu bênh vực người phụ nữ, Giuđa thì chỉ nghĩ đến việc phí phạm và chỉ trích người phụ nữ.  Chúa Giêsu nghĩ đến cử chỉ và bênh vực người phụ nữ:  “Hãy để mặc cô ấy làm công việc chỉ về ngày táng xác Ta!”  Và Chúa Giêsu liền nói tiếp:  “Vì các ngươi sẽ có người nghèo luôn bên cạnh các ngươi, còn Ta, các ngươi sẽ không gặp Ta mãi đâu!”  Trong hai người, ai là kẻ sống gần gũi với Chúa Giêsu nhiều hơn:  Giuđa hay bà Maria?  Giuđa, người môn đệ, đã sống cùng với Chúa Giêsu trong gần ba năm trời, hai mươi bốn giờ một ngày.  Y là một phần tử của nhóm.  Bà Maria chỉ gặp Chúa một hay hai lần một năm, vào dịp lễ lạc, khi Chúa Giêsu đi về Giêrusalem và ghé thăm gia đình bà.  Nhưng sống chung với nhau, mà không có tình yêu thương thì không giúp cho chúng ta hiểu biết được người khác.  Thay vào đó, nó làm cho người ta mù quáng.  Giuđa đã mù quáng.  Nhiều người sống chung với Đức Giêsu và thậm chí còn ca ngợi Người với nhiều bài thánh ca, nhưng không thực sự biết Người và không mặc khải về Người (xem Mt 7:21).  Hai điều khẳng định của Chúa Giêsu đáng được nhận một lời nhận xét tỉ mỉ hơn:  (a) “Các ngươi sẽ có người nghèo luôn bên cạnh các ngươi” và (b) “Hãy để cô ấy làm công việc chỉ về ngày táng xác Ta”.

(a)      “Các ngươi sẽ có người nghèo luôn bên cạnh các ngươi.”  Có lẽ Chúa Giêsu muốn nói rằng chúng ta không nên quan tâm đến người nghèo, có phải vì lý do trong thực tế người nghèo sẽ luôn hiện hữu không?  Hay phải chăng Người muốn nói rằng sự nghèo đói là định mệnh đã được an bài bởi Thiên Chúa?  Câu nói này phải được hiểu như thế nào?  Thời bấy giờ, người ta thuộc nằm lòng các sách Cựu Ước.  Chỉ cần Chúa Giêsu mới trích dẫn phần đầu một câu trong Cựu Ước và người ta đã biết phần còn lại.  Bắt đầu của câu như thế này:  “Trong đất nước của anh em sẽ không bao giờ thiếu người nghèo” (Đnl 15:11a).  Phần còn lại của câu mà người ta đã biết và Chúa Giêsu muốn nhắc nhở là như sau:  “Và đây là lý do tôi truyền cho anh em, hãy mở rộng tay giúp người anh em khốn khổ, nghèo khó của anh em, trong miền đất của anh em!” (Đnl 15:11b).  Chiếu theo Lề Luật này, cộng đoàn phải tiếp đón người nghèo khó và chia sẻ của cải của mình với họ.  Thế nhưng, Giuđa thay vì “mở rộng tay để giúp cho người nghèo” và chia sẻ của cải của hắn với người nghèo, thì hắn lại muốn làm việc bác ái bằng tiền của người khác!  Hắn muốn bán chai dầu thơm của bà Maria lấy ba trăm đồng và dùng tiền ấy cho người nghèo.  Chúa Giêsu trích dẫn Lề Luật Thiên Chúa mà dạy ngược lại.  Bất cứ ai, giống như Giuđa, phát động một chiến dịch lấy tiền bán từ các của cải của kẻ khác thì không bị làm phiền hoặc gặp rắc rối.  Nhưng, những ai, giống như Chúa Giêsu, khẳng định về bổn phận phải tiếp đón người nghèo và san sẻ của cải của mình với họ, thì bị gặp khó khăn và có nguy cơ bị kết án.

(b)      Ga 12:9-11:  Đám đông và chính quyền.  Là bạn của Chúa Giêsu có thể bị nguy hại.  Ông Lagiarô có nguy cơ bị tử vong vì đời sống mới nhận được từ Chúa Giêsu.  Người Do Thái đã quyết định ra tay giết ông.  Lagiarô còn sống là một bằng chứng sống động rằng Chúa Giêsu là Đấng Cứu Thế.  Đây là lý do tại sao đám đông đang lùng kiếm ông, bởi vì người ta muốn thử nghiệm chặt chẽ bằng chứng sống động về quyền năng của Chúa Giêsu.  Một cộng đoàn sống động có nguy cơ bị tiêu diệt bởi vì nó là bằng chứng sống của Tin Mừng Thiên Chúa!

 

4.  Một vài câu hỏi gợi ý

 

a)  Bà Maria đã bị Giuđa hiểu nhầm.  Bạn đã có bao giờ đôi khi bị hiểu nhầm chưa?     

b)  Đoạn Tin Mừng này về bà Maria dạy cho chúng ta điều gì?  Phản ứng của Giuđa nói cho chúng ta những điều gì?

 

5.  Lời Nguyện Kết

 

CHÚA là nguồn ánh sáng và ơn cứu độ của tôi,

Tôi con sợ người nào?

CHÚA là thành lũy bảo vệ đời tôi,

Tôi khiếp gì ai nữa?

(Tv 27:1)

 

Vể Tác Giả và Dịch Giả: 

Các bài viết Lectio Divina do nhóm tác giả; Lm. Carlos Mesters, O.Carm. Nt. Maria Anastasia di Gerusalemme, O.Carm., Lm. Cosimo Pagliara, O.Carm. Nt. Maria Teresa della Croce, O.Carm. Lm. Charlò Camilleri, O.Carm. Lm. Tiberio Scorrano, O.Carm. Nt. Marianerina De Simone, SCMTBG và Lm. Roberto Toni, O.Carm., Dòng Cát Minh biên soạn. Bản dịch tiếng Việt do Cô Martha Nhung Trần thực hiện. Tác giả và dịch giả giữ bản quyền.



date | by Dr. Radut