Skip to Content

Lectio Divina: Chúa Nhật XIX Thường Niên (A)

CN19TNA.jpg
Chúa Nhật, 13 Tháng 8, 2017

Đức Giêsu đi trên mặt nuớc

Mt 14:22-33

 

1.  Lời nguyện mở đầu

Lạy Chúa Thánh Thần, xin Ngài ngự đến, cuộc sống con đang trải qua cơn bão táp, những ngọn gió vị kỷ đẩy con tới nơi con không muốn đến, nhưng con không thể cưỡng chống lại được sức mạnh của chúng.  Con thì yếu đuối và bị tước mất mọi sức lực.  Chúa là nguồn năng lượng ban cho con sự sống.  Chúa là nguồn an ủi của con, là sức mạnh và là lời khẩn nguyện của con.  Lạy Chúa Thánh Thần, xin Ngài ngự đến, xin mặc khải cho con ý nghĩa của Kinh Thánh, xin ban cho con lần nữa sự bình an, sự thanh thản và hoan lạc của cuộc sống.

 

 2.  Bài Đọc 

 

a)  Chìa khóa dẫn đến bài đọc:

Chúa Giêsu và các môn đệ đang ở bên bờ hồ, màn đêm buông xuống, sau khi Chúa làm cho bánh hóa ra nhiều.  Một phần của đoạn Tin Mừng cũng được tìm thấy trong sách Tin Mừng của Máccô (6:45-52) và sách của Gioan (6:16-21).  Cảnh ông Phêrô đi trên nước (các câu 28-32) chỉ được tìm thấy trong sách Mátthêu.  Một số nhà bình luận cho rằng đó là một vấn đề về việc Chúa Giêsu hiện ra sau khi Phục Sinh (Lc 24:37).  Đó là sự báo trước cho những khó khăn của Giáo Hội và nhu cầu cho một đức tin lớn hơn về Chúa Giêsu Phục Sinh.

b)  Phân đoạn bài Tin Mừng:

Mt 14:22-23:  liên quan đến việc bánh hóa ra nhiều

Mt 14:24-27:  Chúa Giêsu đi trên mặt biển

Mt 14:28-32:  cảnh ông Phêrô

MT 14:33:  lời tuyên xưng đức tin

 

c)  Phúc Âm:   

22 Khi dân chúng đã ăn no, lập tức Chúa Giêsu giục các môn đệ trở xuống thuyền mà qua bờ bên kia trước, trong lúc Người giải tán dân chúng.  23 Giải tán họ xong, Người lên núi cầu nguyện một mình.  Đến chiều tối, Người vẫn ở đó một mình, 24 còn thuyền thì đã ra giữa biển, bị sóng đánh chập chờn vì ngược gió.  25 Canh tư đêm tối, Người đi trên mặt biển mà đến với các ông.  26 Thấy Người đi trên mặt biển, các ông hoảng hồn mà nói rằng:  “Ma kìa” và các ông sợ hãi kêu la lớn tiếng.  27 Lập tức, Chúa Giêsu nói với các ông rằng:  “Hãy yên tâm, Thầy đây, đừng sợ.”  28 Phêrô thưa lại rằng:  “Lạy Thầy, nếu quả là Thầy, thì xin truyền cho tôi đi trên mặt nước mà đến cùng Thầy.”  29 Chúa phán:  “Hãy đến.”  Phêrô xuống khỏi thuyền bước đi trên mặt nước mà đến cùng Chúa Giêsu.  30 Khi thấy gió mạnh, ông sợ hãi và sắp chìm xuống nên la lên rằng:  “Lạy Thầy, xin cứu tôi.”  31 Lập tức, Chúa Giêsu giơ tay nắm lấy ông mà nói:  “Người hèn tin, tại sao mà nghi ngờ?”  32 Khi cả hai đã lên thuyền thì gió liền yên lặng.  33 Những người ở trong thuyền đến lạy Người mà rằng:  “Thật, Thầy là Con Thiên Chúa!”

 

3.  Giây phút thinh lặng cầu nguyện:

 

Ước ao giữ im lặng và lắng nghe tiếng Chúa.

 

Một vài câu hỏi gợi ý:

 

Trong những khoảnh khắc đen tối và bão tố nội tâm, tôi phản ứng như thế nào?  Sự hiện diện và sự thiếu vắng của Chúa đã được tổng hợp trong tôi như thế nào?  Việc cầu nguyện cá nhân và tâm tình với Chúa hiện diện ở nơi nào trong tôi?

Chúng ta cầu xin gì với Chúa trong đêm đen?  Một phép lạ, để Người cứu chúng ta?  Một đức tin mạnh mẽ hơn?  Trong trường hợp tương tự như ông Phêrô, tôi sẽ có thái độ như thế nào?

 

4.  Suy Niệm

 

Lời dẫn giải tóm tắt

 

22 Khi dân chúng đã ăn no, lập tức Chúa Giêsu giục các môn đệ trở xuống thuyền mà qua bờ bên kia trước, trong lúc Người giải tán dân chúng. 

Việc bánh được hóa ra nhiều (14:13-21) có thể đã khiến trong lòng các môn đệ sự mong đợi chiến thắng vinh hiển của Nước Thiên Chúa.  Vì thế, Chúa Giêsu giục các môn đệ rời khỏi nơi ấy ngay.  Người “bắt buộc”, thường là một động từ có ý nghĩa mạnh mẽ.  Dân chúng ca ngợi Chúa Giêsu như một vị Tiên Tri (Ga 6:14-15) và ước muốn khiến Người trở thành một người lãnh đạo chính trị.  Các môn đệ dễ bị lôi cuốn vào việc này (Mc 6:52; Mt 16:5-12), họ có nguy cơ để cho mình bị lôi cuốn bởi sự nhiệt thành của dân chúng.  Các môn đệ phải từ bỏ tình trạng này.

 

23 Giải tán họ xong, Người lên núi cầu nguyện một mình.  Đến chiều tối, Người vẫn ở đó một mình.

Chúa Giêsu nhận thấy Người đứng trước một tình huống trong đó đám đông người Galilê trở nên nhiệt tình vì phép lạ và có nguy cơ không hiểu Sứ Vụ của Người.  Vào thời điểm rất quan trọng này, Chúa Giêsu thu mình trong lời cầu nguyện một mình, trong vườn Cây Dầu (Mt 26:36-46).

 

24 còn thuyền thì đã ra giữa biển, bị sóng đánh chập chờn vì ngược gió.

Trong câu Tin Mừng này, khi con thuyền được nhắc đến, không có Đức Giêsu, trong sự nguy nan, có thể  được xem như gần với câu 32 sự nguy nan chấm dứt khi Chúa Giêsu và Phêrô bước chân vào trong thuyền.  

 

25 Canh tư đêm tối, Người đi trên mặt biển mà đến với các ông.

Chúa Giêsu hiện ra với các môn đệ của mình trong một cách phi thường.  Người vượt qua những hạn chế của loài người, Người có thẩm quyền tác tạo.  Người hành động như chỉ có Thiên Chúa mới có thể làm được (Gióp 9:8; 38:16).

 

26 Thấy Người đi trên mặt biển, các ông hoảng hồn mà nói rằng:  “Ma kìa” và các ông sợ hãi kêu la lớn tiếng. 

Các môn đệ đang chống chỏi với thuyền ngược gió, các ông đã sống qua một ngày rất đáng ghi nhớ và giờ đây là một đêm thức trắng.  Vào ban đêm (khoảng từ ba đến sáu giờ sáng), ngay giữa biển, các ông đã hoảng sợ khi thấy có người đang tiến tới về phía mình.  Các ông đã không nghĩ đó có thể là Đức Giêsu.  Nhãn quan của các ông quá ư là con người, và các ông tin vào ma quỷ (Lc 24:37).  Tuy nhiên Chúa Phục Sinh đã khống chế được những chao đảo hiện diện bởi những đợt sóng của biển cả.

 

27 Lập tức, Chúa Giêsu nói với các ông rằng:  “Hãy yên tâm, Thầy đây, đừng sợ!”

Sự hiện diện của Đức Giêsu xua tan tất cả những nỗi sợ hãi (9:2-22).  Bằng lời nói “Thầy đây”, Chúa nói lên danh tính của Người (Es 3:14) và thể hiện quyền năng của Thiên Chúa (Mc 14:62; Lc 24:39; Ga 8:58; 18:5-6).  Sợ hãi được khắc phục bởi đức tin.

 

28 Phêrô thưa lại rằng:  “Lạy Thầy, nếu quả là Thầy, thì xin truyền cho tôi đi trên mặt nước mà đến cùng Thầy.”

Ông Phêrô có vẻ như muốn có thêm một lời xác nhận nữa về sự hiện diện của Chúa Giêsu.  Ông cầu xin một phép lạ. 

 

29 Chúa phán:  “Hãy đến.”  Phêrô xuống khỏi thuyền bước đi trên mặt nước mà đến cùng Chúa Giêsu.

Tuy nhiên, ông Phêrô đã sẵn sàng để chấp nhận rủi ro, bước ra khỏi thuyền và thử đi trên mặt nước trong lúc đang bị các con sóng và gió to đánh chập chờn (câu 24).  Ông chấp nhận sự rủi ro vì tin tưởng vào Lời Chúa: “Hãy đến”.

 

30 Khi thấy gió mạnh, ông sợ hãi và sắp chìm xuống nên la lên rằng:  “Lạy Thầy, xin cứu tôi.” 

Lòng kiên trì cũng thật cần thiết trong sự chọn lựa đức tin.  Các cơn gió ngược thì rất nhiều, và có nguy cơ làm nhận chìm ông.  Lời cầu nguyện nài van đã cứu ông. 

 

31 Lập tức, Chúa Giêsu giơ tay nắm lấy ông mà nói:  “Người hèn tin, tai sao mà nghi ngờ?”

Phêrô đã không bị bỏ rơi trong sự yếu đuối của ông.  Trong cơn bão táp của đời sống người Kitô hữu, chúng ta không đơn độc.  Thiên Chúa không bỏ rơi chúng ta ngay cả những khi dường như Người vắng mặt và không ra tay.

 

32 Khi cả hai đã lên thuyền thì gió liền yên lặng.

Ngay khi Chúa Giêsu lên thuyền thì các quyền lực của sự dữ tan biến.  Các quyền lực của địa ngục sẽ không khống chế được điều ấy.

 

33 Những người ở trong thuyền đến lạy Người mà rằng:  “Thật, Thầy là Con Thiên Chúa!”

Giờ đây là lúc tuyên xưng đức tin đã được chuẩn bị trong các thời gian trước với việc bánh hóa ra nhiều, được thanh tẩy với kinh nghiệm phát xuất từ Bánh Hằng Sống (Ga 6:1-14).  Bấy giờ Phêrô cũng có thể xác nhận anh em ông trong đức tin, sau cuộc thử thách.  

 

5.  Dành cho những ai muốn tìm hiểu sâu hơn trong bài Tin Mừng

 

Đức Giêsu, con người của cầu nguyện

Chúa Giêsu cầu nguyện trong sự cô tịch và vào ban đêm (Mt 14:23; Mc 1:35; Lc 5:16), trong bữa ăn (Mt 14:19; 15:36; 26:26-27).  Vào các dịp có việc quan trọng:  chịu Phép Rửa (Lc 3:21), trước khi tuyển chọn Nhóm Mười Hai (Lc 6:12) trước khi giảng dạy cách cầu nguyện (Lc 11:1; Mt 6:5), trước khi tuyên xưng mình là Đấng Kitô của Thiên Chúa (Lc 9:18); trong lúc Biến Hình (Lc 9:28-29), trong vườn Cây Dầu (Mt 26:36-44), trên Thập Giá (Mt 27:46; Lc 23:46).  Người cầu nguyện cho những kẻ hành quyết Người (Lc 23:34); cho Phêrô (Lc 22:32), cho các môn đệ và cho những kẻ sẽ theo Người (Ga 17:9-24).  Người cũng cầu nguyện cho chính mình (Mt 26:39; Ga 17:1-5; Dt 5:7).  Người dạy cách cầu nguyện (Mt 6:5).  Người bày tỏ mối quan hệ trường cửu với Chúa Cha (Mt 11:25-27), biết chắc rằng Chúa Cha sẽ không bao giờ bỏ Người trơ trọi một mình (Ga 8:29), và luôn luôn nghe lời Chúa Cha (Ga 11:22-42; Mt 26:53).  Người đã hứa (Ga 14:16) sẽ tiếp tục cầu bầu trên thiên đàng (Rm 8:34; Dt 7:25; 1Ga 2:1).

 

6.  Cầu Nguyện:  Thánh Vịnh 33

Tôi sẽ không ngừng chúc tụng CHÚA,
câu hát mừng Người chẳng ngớt trên môi.


Linh hồn tôi hãnh diện vì CHÚA
xin các bạn nghèo nghe tôi nói mà vui lên.

Hãy cùng tôi ngợi khen ĐỨC CHÚA,
ta đồng thanh tán tụng danh Người.

Tôi đã tìm kiếm CHÚA, và Người đáp lại,
giải thoát cho khỏi mọi nỗi kinh hoàng.

Ai nhìn lên CHÚA sẽ vui tươi hớn hở,
không bao giờ bẽ mặt hổ ngươi.

Kẻ nghèo này kêu lên và CHÚA đã nhậm lời,
cứu cho khỏi mọi cơn nguy khốn.

Sứ thần của CHÚA đóng trại chung quanh
để giải thoát những ai kính sợ Người.

Hãy nghiệm xem CHÚA tốt lành biết mấy:
hạnh phúc thay kẻ ẩn náu bên Người!

Kính sợ CHÚA đi, đoàn dân thánh hỡi,
vì ai kính sợ Người chẳng thiếu thốn chi.

7.  Chiêm Niệm

 

Lạy Chúa Giêsu, đôi khi chúng con có đầy sự nhiệt tình và quên rằng Chúa là nguồn mạch sự hân hoan của chúng con:  trong những giờ khắc đau buồn chúng con đã không tìm kiếm Chúa hoặc chúng con chỉ muốn sự can dự kỳ diệu của Chúa.  Giờ đây chúng con biết rằng Chúa không bao giờ bỏ rơi chúng con, và chúng con không nên sợ hãi.  Sự cầu nguyện cũng là sức mạnh của chúng con.  Xin Chúa hãy gia tăng đức tin cho chúng con, chúng con đã sẵn sàng xông pha mạo hiểm mạng sống chúng con cho Nước Chúa.

 

Vể Tác Giả và Dịch Giả: 

Các bài viết Lectio Divina do nhóm tác giả; Lm. Carlos Mesters, O.Carm. Nt. Maria Anastasia di Gerusalemme, O.Carm., Lm. Cosimo Pagliara, O.Carm. Nt. Maria Teresa della Croce, O.Carm. Lm. Charlò Camilleri, O.Carm. Lm. Tiberio Scorrano, O.Carm. Nt. Marianerina De Simone, SCMTBG và Lm. Roberto Toni, O.Carm., Dòng Cát Minh biên soạn. Bản dịch tiếng Việt do Cô Martha Nhung Trần thực hiện. Tác giả và dịch giả giữ bản quyền.



date | by Dr. Radut